CÂU CHUYỆN VIỆN BINH VÀ ĐỘI NGŨ CẢNH SÁT CỦA CƠ THỂ

Bạn bệnh. Thế là bạn phải dùng thuốc. Hẳn nhiên rồi – “đói ăn rau, đau uống thuốc”. Rồi bạn khỏi bệnh.

Tuy nhiên, sự đời nhiều khi không đơn giản như thế, nếu thứ thuốc mà bạn sử dụng mang tên KHÁNG SINH.

Cứ ví cơ thể bạn là một quốc gia. Các tế bào bệnh, vi khuẩn, vi trùng là một đám quân gian. Mỗi khi quân gian nổi lên thì trong quốc gia có một đội ngũ công an tìm chúng để tiêu diệt. Lực lượng công an đó chính là hệ miễn dịch của cơ thể.

Thường ở trẻ nhỏ, hệ miễn dịch còn tốt, nên mỗi lần quân gian xuất hiện là đội ngũ công an hoạt động rất hiệu quả, khiến cơ thể trẻ tăng nhiệt độ mà ta hay gọi là sốt.

Sốt chẳng qua là một phản ứng xảy ra khi hệ miễn dịch cố gắng tiêu diệt vi khuẩn, vi trùng. Mỗi lần sốt là một lần hệ miễn dịch được đánh trận, rèn quân. Trẻ qua cơn sốt thì bệnh lui.

Thông thường, khi con trẻ sốt, ho, sổ mũi, người lớn thường sốt ruột cho uống kháng sinh để nhanh khỏi.

Tức là chúng ta không dựa vào hệ thống công an trong quốc gia mình mà dẫn viện binh từ bên ngoài vào.

Viện binh xông trận, nó đánh nhanh gọn, nhưng tiêu diệt cả quân địch lẫn quân ta. Vi khuẩn, vi trùng bị diệt nhanh, nhưng hệ miễn dịch cũng suy giảm.

Trận đầu của viện binh làm chúng ta nức lòng về công lực mạnh mẽ.

Nhưng những ai nuôi con nhỏ, bé khoảng 2 tuổi chắc thường gặp tình trạng sau: em bé đến nhà trẻ, liền mắc chứng viêm hô hấp trên. Cha mẹ bận đi làm, liền đi bác sĩ xin kê đơn. Bác sĩ cho bé uống kháng sinh để mau hết bệnh.

Bé vừa khỏi bệnh, đi nhà trẻ, gặp môi trường nhiều vi khuẩn liền bị lây nhiễm lại. Lại phải dùng kháng sinh. Lần đầu kháng sinh tỏ ra rất hiệu quả. Nhưng những lần sau thì khác.

Ví von hình ảnh như trận đầu viện binh đánh thắng rất vẻ vang, đám quân gian bị triệt hạ vô số kể trong thời gian ngắn. Quân gian dù chết la liệt, nhưng vẫn sót đâu đó một nhúm tàn quân đã bị suy yếu, phải nằm vùng và âm thầm chờ thời.

Khi gặp môi trường nhiễm khuẩn thuận lợi, đám quân gian tập hợp lực lượng, đủ quân số lại nhao lên tác oai tác quái. Em bé lại bệnh, lại viêm hô hấp trên. Người lớn lại cho viện binh tới.

Lần này, vì đám quân gian đã nắm được chiêu thức và vũ khí của viện binh, nên viện binh không dễ dàng đánh thắng. Trận chiến phải kéo dài hơn. Lần trước dùng kháng sinh một ngày thấy hiệu quả, lần sau phải ba ngày mới hết bệnh.

Cứ vậy mà kháng sinh nâng ngày uống mỗi lần bệnh sau lên, năm ngày, rồi bảy ngày…

Rồi nâng số ngày chiến đấu cũng không còn tác dụng với viện binh nữa, người ta cho tăng quân. Thế là kháng sinh tăng liều.

Rồi tăng liều cũng vẫn khó chữa, vì quân gian lúc này rành rẽ đường đi nước bước của viện binh quá rồi, người ta phải thay viện binh mới để có vũ khí mới, chiêu thức đánh lạ.

Nhưng cái vòng luẩn quẩn xảy ra lại giống như đám viện binh đầu. Chúng ta gọi là kháng thuốc kháng sinh, hay là hiện tượng lờn thuốc.

Rồi người ta phải sử dụng hai, ba loại viện binh khác nhau, chiến đấu cùng cho ra chiêu thức đánh mới, để qua mặt vi khuẩn, vi trùng.

Tuy nhiên, việc này cũng nhanh chóng lặp lại kịch bản như cũ.
Vi khuẩn, vi trùng sau mỗi lần chiến đấu với kháng sinh thì đám sống sót sẽ trở nên đột biến.

Các nhà khoa học nói, trong tương lai, chúng ta có thể chết dù chỉ đứt tay, vì không có thuốc gì tiêu diệt được vi khuẩn, vi trùng do chúng ta đã bị lờn thuốc kháng sinh.

Vì vậy, thêm vào tác dụng phụ của thuốc, thì việc lạm dụng thuốc sẽ khiến bạn gặp nhiều rắc rối về sau.

Do vậy, mỗi lần ốm, bệnh, khoan nghĩ đến kháng sinh, bạn hãy cố gắng thực hiện các biện pháp tự nhiên nhất – khoan dùng viện binh mà hãy cố gắng nâng cao năng lực của độ ngũ cảnh sát MIỄN DỊCH của cơ thể.

Các kỹ thuật tự nhiên phù hợp với cơ thể được chia sẻ trong lớp học Y mao mạch của Viện Bấm huyệt Thập Chỉ Liên Tâm do Danh Y Đất Việt, bác sĩ Dư Quang Châu khởi xướng.

Nhớ nhé bạn, cổ nhân đã có câu “Thuận thiên dã tồn, nghịch thiên dã vong” – thuận theo tự nhiên thì sống, đi ngược lại tự nhiên thì chết!

 

Không có văn bản thay thế tự động nào.