BÍ ẨN CÁ NHÂN CỦA “THẦN Y BẤM HUYỆT”

🔰 THẬP CHỈ LIÊN TÂM LIỆU PHÁP Y MAO MẠCH
THÔNG MAO MẠCH – SẠCH TĨNH MẠCH
CHỐNG XƠ VỮA ĐỘNG MẠCH

Tác giả: Bác sĩ Dư Quang Châu
Viện trưởng Viện Bấm huyệt Thập Chỉ Liên Tâm
Chủ tịch Chi hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng TCLT

Nhà xuất bản Hồng Đức tháng 8/2018

📌 CHƯƠNG 1:

LỊCH SỬ VÀ CƠ SỞ KHOA HỌC

2. BÍ ẨN CÁ NHÂN CỦA “THẦN Y BẤM HUYỆT”

Khi bà mất đi rồi, không ai học được hết bí kíp của bà, nên tên tuổi bà cũng vì thế mà bị người đời quên lãng.

Bà có nhiều học trò lắm, nhưng mỗi người chỉ học được vài món, trị được vài bệnh mà thôi.

Hồi đó, hàng trăm bệnh nhân xếp hàng ở nơi bà cư ngụ đợi đến lượt được bà bấm huyệt trị bệnh. Người nào đến gặp bà cũng trọng bệnh, người câm, người điếc, người bại liệt, teo cơ, bướu cổ…

Có người bệnh liệt do tai biến kể: “Chờ đợi cả buổi rồi tôi cũng được gặp bà. Bà chỉ nhìn tôi rồi bảo bệnh nặng lắm, phải điều trị rất lâu, rất nhiều công sức.

Lúc đó tôi nói khó nghe lắm, giọng cứ ứ trong cổ, thốt mãi chẳng ra lời.

Thế mà bà bấm một lúc, tôi bỗng thấy nhẹ cả người, nói năng lưu loát hơn. Lúc đó thì tôi có niềm tin vào bà lắm.

Sau hôm đó, ngày nào người nhà cũng đưa tôi đến để bà bấm huyệt cho. Chừng nửa năm thì tôi đã hồi phục gần như hoàn toàn.

Tôi xin được làm học trò của bà. Bà cũng nhận, nhưng chỉ sai tôi làm việc lặt vặt giúp bà, mãi sau này bà mới dạy cho tôi.

Tôi học bà cả chục năm, nhưng cũng chỉ học được một phần nhỏ kiến thức của bà.

Mong muốn của bà trước khi nhắm mắt là truyền được môn bấm huyệt Thập Thủ Đạo càng rộng càng tốt, để cứu được nhiều người.

Cả đời bà Lịch bấm huyệt cứu người hoàn toàn vì cái tâm trong sáng, không vụ lợi. Bà Lịch cũng nói rõ với học trò rằng, chỉ những người có tâm trong sáng, cứu người không vụ lợi mới học được môn bấm huyệt Thập Thủ Đạo…”

Lương y Huỳnh Thị Lịch tên thật là Trần Thị Kim Thanh, sinh ngày 04/10/1914 (nhằm ngày 15 tháng 8 năm Giáp Dần) tại làng Hành Thiện, huyện Ý Yên tỉnh Nam Định.

Trong ký ức của bà chỉ có vậy, còn tên bố mẹ, không thấy bà nhắc đến, chỉ biết gia đình bà 7 đời làm nghề thuốc.

Ngay từ nhỏ, cô bé Thanh đã gặp cảnh éo le. Mẹ mất sớm, cha lấy vợ hai, người thân đói khát, bỏ làng bỏ xứ đi cả.

Bé Thanh bơ vơ, không ai nuôi dưỡng.
11 tuổi cô bé Thanh đã tìm đường vào Nam.

Trong một lần đi xin ăn, Thanh đã gặp một võ sư người Bình Định, lập nghiệp ở Bình Dương, với một lò dạy võ nổi tiếng.

Võ sư họ Huỳnh rất quý Thanh, đã nhận làm học trò, sau đó nhận con nuôi. Ông đã đổi lại tên cho, từ đó, Trần Thị Kim Thanh có tên là Huỳnh Thị Lịch, tức mang họ của vị võ sư.

Thì ra, chính vì được học võ thuật kỹ lưỡng, nên bà hiểu rất rõ kinh lạc trên cơ thể người.

Sau khi rời võ đường của võ sư họ Huỳnh ở Bình Dương, bà được một bác sĩ Pháp nhận vào làm tại Bệnh viện Hỏa Xa.

Thấy cô y tá tò mò về mổ xẻ bệnh nhân, lại am hiểu kinh mạch, bộ phận cơ thể người, nên ông cho Lịch phụ mổ.

Trong nhiều lần mổ tử thi, ông cũng cho Lịch tham gia.

Năm 1935, Lịch gặp anh thanh niên tên Trần Văn Hải, người Củ Chi.

Hai người yêu nhau, xây dựng gia đình. Bi kịch liên tiếp xảy đến với người đàn bà bất hạnh này: cả chồng và 3 người con bà đều chết thảm.

Bi kịch kinh hoàng khiến bà Lịch tưởng như không gượng dậy được. Bà về Sài Gòn, lang thang các con phố như người mất trí, miệng gọi tên con.

Trong lúc đi lang thang, bà gặp lại vị bác sĩ người Pháp.

Ông bác sĩ tốt bụng này đã đưa bà về nhà chăm sóc, điều trị.

Để bà quên đi nỗi đau quá lớn, bác sĩ này đã đưa bà sang Pháp, giúp việc cho gia đình này.

Ở nhà vị bác sĩ người Pháp này một thời gian, bà quyết tâm chu du thiên hạ.

Biết tiếng Pháp, lại chăm chỉ, nên bà dễ dàng kiếm được việc làm. Cứ có tiền, bà lại lên đường tìm đến vùng đất mới.