Thời kỳ thứ nhất của chữa trị: THÁCH THỨC

Thời kỳ thứ nhất của chữa trị: THÁCH THỨC

Mỗi người tự cảm nhận được cái được gọi là: “NHU CẦU TỪ CHỐI”
Tất cả mọi người chúng ta thường đều có khuynh hướng muốn loại bỏ các trãi nghiệm nặng nề của cuộc sống; là vì sợ không thể hoặc không muốn đương đầu với chúng. Khi bị đau ốm, phản ứng đầu tiên là sự từ chối nhưng bệnh vẫn cứ xuất hiện (td: Covid-19).


Đó là một sự tự vệ nhất thời, bước đầu trên con đường chấp nhận. Nếu bạn phải đương đầu với một bệnh nặng, bạn sẽ không chịu nổi nếu nghe nói nhiều về vấn đề này, đó là điều tự nhiên vì chúng ta đều phải có thời gian để làm quen, thí dụ: khi một người ban đầu sau một đêm thức dậy đột nhiên thấy bị liệt nửa mặt, nước miếng chảy qua một bên mép, miệng méo xệch, một bên mắt không thể nhắm được…..soi gương thấy tình trạng đó bạn chắc chắn sẽ hoảng hốt, rồi người thân trong gia đình tỏ ra lo ngại vì bệnh của bạn; từ trạng thái lo âu ban đầu bạn trở nên bấn loạn tinh thần, mất bình tỉnh; nhưng khi đến bệnh viện khi bác sĩ khám và bạn cũng thấy nhiều người xung quanh bạn cũng mắc y như bạn chứ không phải riêng gì bạn. Thế là, từ trạng thái lo âu bạn dần bình tỉnh lại…..

Lúc đó sẽ dễ dàng kể về bệnh tật của bạn với gia đình, cho bạn bè và các nhà chuyên môn về Y tế, cũng như bất kỳ ai khác, điều này cũng là chuyện trở nên bình thường,


Bạn đừng quên rằng ban đầu SỰ TỪ CHỐI là việc hoàn toàn bình thường, vì trong tất cả chúng ta ai cũng đều làm như thế, ít ra cũng là không muốn được coi như là một người điên! Nhưng nếu như bạn đã có đủ khả năng đương đầu, sự từ chối đó biến mất.

Nếu như vẫn còn kiên trì từ chối có thể sẽ có những hậu quả nặng nề. Nhưng phải đề cập vấn đề với lòng trắc ẩn tình yêu thương đối với bản thân bạn và từ phía người khác. Thì bạn hãy bắt đầu bằng cách tập hợp quanh bạn những người mà bạn yêu thương, tin cậy, từ đó qua họ bạn có thể sẽ được chia sẻ.

Sự từ chối là do không nhận biết những thông điệp phát đi từ cơ thể và hệ thống tự làm ổn định của chính chúng ta: “Tôi nhớ lại là tôi đau đớn ở vai và cảm giác lan đến tận khuỷu tay, ban đầu tôi tự bảo đấy là do tuổi tác, có thể là một chút thấp khớp, tôi không cần chú ý, chắc rồi sẽ khỏi thôi mà”.

Rồi dần dà khi chải tóc, tôi sử dụng tay một cách khó khăn và càng về lâu cơn đau trước đó chỉ từng cơn nay biến thành đau liên tục… bạn có cảm giác mất hết sức lực nơi bàn tay và cánh tay và ngay việc mở cúc áo bạn cũng phải nhờ đến người khác giúp đở… Bạn đã từ chối sự hiển nhiên mà chỉ luôn nghĩ đến đó là viêm khớp và không muốn lo lắng, suy nghĩ đến nó nữa.

Cánh tay cũng yếu đi từng lúc, và có lúc bạn quên nó đi, tuy có những lúc chợt hốt hoảng vì không cầm được túi đi chợ, bạn xua đuổi nổi sợ hãi bằng cách đổi tay cầm túi. Nhưng tôi tin rằng phản ứng từ chối đó là cần thiết và nghĩ đến bệnh càng lúc càng nặng thêm và đến lúc cần phải mổ, nhưng mà hiện nay thì chưa phải lúc!!!!!! Và bạn lại nghĩ gía như biết sớm hơn, được chẩn đoán bệnh sớm hơn…..nhưng rồi thực sự trong lòng lại tự nhủ…..cuối cùng bạn lại thích thái độ từ chối đó hơn.

Lúc này bạn mới thấy tầm quan trọng của tâm thể là như thế nào. Đến lúc bạn lại nghĩ chỉ khi thấy thật bất lực, bạn mới nhờ đến sự giúp đỡ của người khác.

Bất lực là có ý nghĩa thế nào? Là phải học cách buông xuôi để cảm thấy được an toàn. Và bạn cần hiểu rõ điểm này bằng cách phân tích các thời kỳ của chữa trị.

Sự từ chối cũng là một dạng của sự không biết đến đau đớn. Và chỉ khi đến lúc bệnh trở nên trầm trọng bạn mới nhận ra được sự từ chối. Bạn đau đớn, nhức nhói rất nhiều, nhưng lại cứ tự nhủ mình “bệnh có thể tự khỏi…”.

Cái sợ làm cơ sở cho sự từ chối, sợ những gì phải đương đầu và vượt qua nguyên nhân của bệnh tật. Có thể bạn sợ không thể chữa khỏi bệnh cho mình, bạn sợ bệnh viện, sợ mổ. Bạn sợ chết tuy không có lý do gì. Nỗi sợ đó làm cho bạn từ chối việc chữa bệnh mặc dù bệnh đã rất lâu.

Có bạn lại nghĩ: “Tôi sợ phải mổ, sợ những hệ lụy kéo theo vì đây không phải là cách chữa khỏi bệnh một cách tự nhiên”. Tôi sợ phải mổ thì sau này cánh tay không sữ dụng được nữa, bởi vì nhờ vào bàn tay bạn có thể làm một hoạt động sáng tạo.
Những nỗi sợ của chúng ta đôi khi không hợp lý lẽ, nhưng chúng lại có thực và mạnh mẽ.

Có bạn bị bướu độc (bazedow) nghĩ: “Tôi sợ người ta cắt cổ mình, nếu tôi có vấn đề ở cổ, như thế thì là hết sức khủng khiếp”. Chúng ta phải trãi qua hai chu kỳ của các thời kỳ khác nhau: TỪ CHỐI – GIẬN DỮ – MẶC CẢ – CHẤP NHẬN; cả một thời kỳ trước khi được bác sĩ khám và chẩn đoán, sau cùng bác sĩ bảo bạn đến khám tại khoa phẫu thuật để có ý kiến. Bạn sẽ phải thốt lên: “Không, không, không cần phải thế đâu…

Có người sẽ hỏi tại sao bạn lại sợ phải mổ đến như vậy.

Bạn sẽ trả lời là không biết tại sao, nhất là trong trường hợp của người đã có lần phải trãi qua phẫu thuật, họ cảm thấy khủng khiếp vì cảm nhận người ta xâm phạm đến một phần sự sống của cuộc đời bạn và có thể sẽ chết vì nó. Nỗi sợ hãi đó đã làm bạn không muốn đến gặp bác sĩ vì tin chắc chắn rằng mình sẽ bị cắt cổ. Khi đến gặp bác sĩ phẫu thuật, có người vừa khóc, vừa nói “Tôi không muốn đi, tôi không thể chịu được, tại sao một việc như vậy lại đến với tôi chứ”.

Trong lúc này bạn cần có sự giúp đở và động viên của gia đình và bạn bè, và chia sẻ nỗi sợ của mình với họ, nói ra được nỗi sợ là rất quan trọng dù nó là sự thực hay không phải là sự thật.

SỰ CHIA SẺ SẼ LÀM THAY ĐỔI SỢ HÃI, NẾU KHÔNG ĐƯỢC CHIA SẼ VÀ THÔNG CẢM NÓ SẼ BIẾN THÀNH GIẬN DỮ….

BS Dư Quang Châu
Chủ tịch Chi hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng Thập chỉ Liên tâm.
Viện trưởng Viện Bấm huyệt TCLT
(Mời bạn đón xem tiếp “Thời kỳ thứ hai của chữa trị:
GIẬN DỮ”)