Chuyện Của Một Cán Bộ Công An Từng Thoát Án “ Nằm Một Chỗ” Nhờ Bài Bấm Huyệt Kỳ Lạ

http://thapchilientam.vn/t/47/2/chuyen-cua-mot-can-bo-cong-an-tung-thoat-an–nam.html

Cuộc đời bí ẩn của người đàn bà “Cứu nhân độ thế” bằng tuyệt chiêu bấm huyệt thần diệu ở Sài Gòn – Kì I

Bịt mắt sống nằm cạnh cao nhân

Nhà cảm xạ Dư Quang Châu, chở chúng tôi đi vòng vèo mãi ở khu vực quận 2, TPHCM mới tìm thấy căn biệt thự sang trọng ẩn sau những lùm cây trong khu biệt thự An Phú ngoài hiên, mấy người bệnh ngồi chờ, còn ông Nguyễn Tam Kha, gia chủ  căn biệt thự đang nắn bóp cho từng người,  vừa day, vừa vuốt, ông ân cần hỏi han bệnh nhân có đau không, cảm giác thế nào, bệnh nhân được bấm huyệt xong, tùy tâm bỏ tiền vào chiếc  hòm gỗ. Ai không có tiền thì cứ tự động ra về, gia chủ không quan tâm, để ý.

Chờ ông bấm huyệt xong cho các bệnh nhân, chúng tôi mới vào chuyện. Hỏi về môn bấm huyệt kỳ lạ có tên là Thập Chỉ Đạo, ông không vào đề ngay, mà yêu cầu nhóm phóng viên kể lể bệnh tật của mình. Giới văn phòng ai chắng mắc mấy bệnh đâu vai, gáy, cổ lưng, khớp … Thế là ông hùng hục bấm, vuốt, tùy loai bệnh, ông day, ông bấm từng đường  huyệt khác nhau. Vừa bấm huyệt ông vừa giải thích ”Thứ quan trọng nhất trong cơ thể con người là máu. Máu là gốc của sự sống. Khi máu lưu thông không đều và đủ đến chỗ nào, chỗ đấy tức sinh bệnh. Môn bấm huyệt này sẽ kích thích cơ thể, mạch máu, nhằm bơm máu nuôi dưỡng “ điểm chết“ … Điều ông nói có thể là không có gì mới mẻ, nhưng chúng tôi nghe ngóng và làm chuột bạch cho ông. Kỳ lạ thay, chỉ cần vài động tác bấm, day, vuốt, cạo, những thứ bệnh tật thông thường của dân văn phòng như tan biến đâu hết, cơ thể ai đấy đều nhẹ nhõm, dễ chịu. Gia chủ bảo: “ Là truyền nhân của cụ Huỳnh Thị  Lịch, học được nhiều điều từ cụ, nhưng môn Thập Chỉ Đạo Là thứ cao siêu lắm, chúng tôi học cả đời cũng chỉ lĩnh hội một phần nhỏ thôi “.

Ông Nguyên Tam Kha quay sang hỏi tôi: “Nhà báo có tin tôi là cán bộ có vị trí của một cơ quan cảnh sát điều tra Công An TP.HCM không? “. Quả thực, nhìn ông, phong cách giản dị, có vẻ bộc tuệch, ít ai nghĩ rằng, ông từng là một cán bộ của một đơn vị quan trọng ở thành phố hoa lệ này. Ông nói tiếp: “Nói thế để nhà báo biết rằng, tôi không phải là một người mê tín dị đoan, không phải là người dễ tin vào những chuyện nhảm nhí và khi đã làm cái gì thì cái đó phải có thực tế, khoa học “.

Mặc dù sức khỏe tốt, nhưng vì bị huyết ấp cao, nên vào năm 1998, ông bị đột quỵ, trận tai biến không cướp đi sinh mạng, nhưng đã cướp đi của ông tất cả mọi thứ, từ sức khỏe, sự nghiệp,danh tiếng, ông trở thành người tàn phế. Vì có điều kiện, nên suốt mấy năm trời, gia đình đã đưa ông đi điều trị ở những nơi tốt nhất, với các giáo sư, tiến sỹ hàng đầu về tim mạch, thần kinh.Ông vừa điều trị ở Khoa Thần Kinh của Bệnh Viện Bạch Mai, vừa được giáo sư Nguyên Tài Thu trực tiếp châm cứu. Tuy nhiên, bệnh tình của ông tiến triển rất chậm, gần như dậm chân tại chỗ.

Ngày đó, gia đình ông ở khu B1, Văn Thánh ( Q. Bình Thạnh ). Cách nhà ông một nhà, là nơi bà Huỳnh Thị Lịch ở, chữa bệnh cho bệnh  nhân, ông quá quen với hình ảnh mới 3 giờ sáng, đã thấy cả trăm người xếp hàng trật tự trước nhà bà Lịch. Người bệnh xếp hàng dọc vỉa hè, đến tận của nhà ông. Ông Kha cũng biết rõ bà Lịch bấm huyệt, nhưng ông không tin chuyện ấn huyệt có thể chữa được bệnh. Đôi lần, ông cũng nghe ngóng câu chuyện của các bệnh nhân. Ai cũng khẳng định bà Lịch là thánh sống, là người giời, chỉ bấm huyệt mà chữa câm, điếc,bại liệt. Càng nghe những lời đồn thổi, một cán bộ điều tra như ông càng thấy ngớ ngẩn, tào lao, như một thứ dị đoan, nên ông càng có ác cảm với công việc  bà Lịch. Khi đó, ông nghĩ rằng, các giáo sư, tiến sĩ, máy móc hiện đại của nền y tế phương Tây còn chưa chữa được những chứng bệnh câm, điếc, bại liệt, tai biến …nói gì đến một bà lang già, thậm chí ít học như bà Lịch.

Mặc dù là hàng xóm 18 năm, nhưng ít khi ông Kha giao lưu, nói chuyện với bà Lịch. Thậm chí, ông không ưa bà Lịch, vì trong mắt ông, bà đang hành nghề mê tín dị đoan. Ông thường đi làm từ sáng và đến tối mới về. Bà Lịch tiếp khách, bấm huyệt từ sáng sớm đến đêm khuya, nên chẳng mấy khi ra ngoài. Ngày đó, chân tay ông co quắp, đi lại khó khăn, nhưng may mắn là nhận thức vẫn tốt. Sáng sớm, đêm khuya, bất kể lúc nào rỗi rãi, vợ lại dẫn ông đi tập luyện. Mấy năm trời, việc tập đi khó khăn như một đứa trẻ. Ông lẫm chẫm từng bước đau đớn, như rút từng sợi dây thần kinh, mà chẳng tiến được bước nào.

Khả năng thần diệu

Một hôm, khi đó 9h đêm, ông chống nạng gỗ tập tễnh đi. Một bên vợ dìu. Đi qua cổng nhà bà Lịch, đúng lúc bà đi ra cổng, bà nói: “Con làm sao mà đến nỗi này ? Vào đây bà xem bệnh tình thế nào ?”. Mặc dù chẳng tin vào tài nghệ chữa bệnh của bà Lịch, nhưng là hàng xóm, lại nể bà đã già, đáng tuổi mẹ mình, nên ông Kha bảo vợ dìu vào trong nhà bà Lịch. Khi đó, trong nhà bà vẫn còn nhiều bệnh nhân ngồi đợi. Bà bảo: “Xin lỗi các anh, chị, đây là hàng xóm nhà tôi, nên các anh, chị nhường cho anh ấy trước nhé “.

Ông Kha ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Bà Lịch bắt mạch, rồi đọc ra đủ thứ bệnh, tật, mà ông mắc phải. Thậm chí đau chỗ nào, liệt chỗ nào, mỏi chỗ nào trên cơ thể bà đều đọc vanh vách một cách chính xác, mà không cần phải siêu âm, chụp chiếu gì cả. Ông Kha hết sức ngạc nhiên và không tin vào tai mình nữa. Bà Lịch lần lượt bấm từng ngón chân, day bàn chân, lên đầu gối, rồi lần lượt các huyệt đạo ở hai  cánh tay, lưng, gáy … bà vừa bấm vừa hỏi han cảm giác từ ông Kha. Bà chỉ bấm chừng hơn chục phút, rồi bảo ông đứng lên đi thử. Lần đầu tiên sau mấy năm, ông Kha không cần đến chiếc nạng nữa, cũng không cần người vợ hiền thục, tần tảo nâng bước, mà ông tự đi lại được. Ông thấy người nhẹ tênh, bước đi nhè nhẹ, nhưng vững chắc. Vợ ông nhìn chồng đi lại không cần dìu, chẳng cần nạng, mà nước mắt chứa chan. Ông lần dò đi về nhà với tâm trạng mừng rỡ như được sinh ra lần thứ nữa. Bà Lịch dặn sáng hôm sau lại sang nhà bà bấm huyệt tiếp.

 

Lúc này, tìm hiểu về cụ hàng xóm ngoài 80 tuổi, ông Kha mới thấy bà Lịch làm việc khoa học, chứ không hẳn mê tín, lừa đảo như ông vốn nghĩ. Bà cẩn thận ghi chép tên, tuổi từng người vào cuốn sổ, ghi rõ quê quán, số chúng minh thư nhân dân. Bà hỏi han bệnh tình, thấy trị được bệnh thì tiến hành chữa, còn không điều trị được thì từ chối luôn. Điều Ông Kha thay đổi cách nhìn về Bà Lịch, là bà không nhận tiền của bệnh nhân. Không những thế, bà còn cho tiền ăn uống, đi lại những người nghèo. Bao năm trị bệnh cứu người, mỗi ngày bấm huyệt cho hàng trăm bệnh nhân, nhưng bà vẫn sống trong ngôi nhà giản dị, chẳng có thứ gì đáng giá.

 

Và điều kỳ diệu, ngoài tưởng tượng đã đến với ông Nguyễn Tam Kha. 2 tháng được lương y Huỳnh Thi Lịch bấm huyệt, từ một người tàn phế, tổn thương não nặng nề sau cơn tai biến, ông Kha đã trở thành  người bình thường, minh mẫn, khỏe mạnh như xưa. Ông Kha rưng rưng nhớ lại: “Một hôm, bà gọi tôi sang nhà tâm sự. Bà bảo, con là người hiểu biết, trí tuệ, có tính kiên trì, lại có tướng làm thầy.Ta có nhiều học trò, nhưng chưa có học trò nào tiếp thu được hết y thuật của ta, nên ta muốn con tiếp nhận những bí kíp của ta, để cứu người, Nghe cụ nói thế, tôi cảm động lắm. Thế nhưng, nói thì dễ, nhưng lúc vào học việc thì không đơn giản. Cụ nóng tính lắm. Có lúc, tôi tiếp thu chậm, cụ còn mắng tôi  “Nhìn cách con bấm huyệt thế này, ta chắc là con không thể học được thứ gì từ ta“. Nếu vào người khác, thì chán nản, bỏ giữa chừng, nhưng tôi được nhào nặn trong lực lượng công an, lại là cảnh sát điều tra, làm việc gì cũng tỉ mỉ, kiên trì,nên không vì câu nói của cụ mà nản. Suốt 2 năm trời, tôi chỉ ngồi nhìn cụ bấm. Thế rồi tôi cũng học được những thứ cơ bản nhất của cụ. Tôi là học trò cuối cùng của cụ. Cụ chết trên tay tôi vào năm 2006, lúc cụ tròn 94 tuổi, lúc cuối đời, cụ mới nói rằng, sở dĩ cụ luôn mắng mỏ, coi thường tôi, là để thử quyết tâm của tôi. Thấy tôi không tự ái, mà càng kiên trì tiếp thu, nên cụ dốc sức truyền lại các bí kíp cho tôi “

(Nhóm Phóng Viên)

Theo báo “Gia đình và Cuộc sống” số 74 (117) ra ngày thứ ba – 1/10/2013